Lược dịch từ “Màn nhảy 10 phút của Đàn Kiện Thứ gây sốt! “Nạn đói sân khấu” của ngành giải trí Trung Quốc cuối cùng đã tìm được vị cứu tinh?”
Tác giả: Cáo Pa Pa 25-09-13 – Thiên Tân
Màn trình diễn xuất sắc của Đàn Kiện Thứ, đạt được qua bài học nhảy mười phút, đã xé toạc hình ảnh ngôi sao giao thông. Màn trình diễn của anh không chỉ là kỹ thuật; chúng là sự kết hợp hoàn hảo giữa cảm xúc và tính chuyên nghiệp, đánh thức khát khao tài năng thực sự của khán giả. Ngành giải trí Trung Quốc cần thêm nhiều “chiến binh lục giác” như anh, biến sự chuyên nghiệp thành chuẩn mực thay vì chỉ là tin tức.
Ngành công nghiệp giải trí không bao giờ thiếu sân khấu, nhưng lại thiếu những sân khấu khiến mọi người có thể nhớ đến.
Khi các tìm kiếm nóng hổi tràn ngập các câu hỏi về “một ngôi sao nào đó lười biếng” và “một nhóm nhạc nào đó hát nhép”, một chủ đề có tên #TanJianCiDancedExpressMode# đã thu hút hơn 100 triệu lượt xem chỉ trong một ngày và tạo nên sự chú ý.
Không có tin đồn nhảm nhí, không có chiêu trò dàn dựng, chỉ là một màn trình diễn trong “Hello Saturday”. Tại sao vậy? Ngay khi bạn nhấp vào video, câu trả lời đã rõ ràng – một cảm giác chuyên nghiệp đã mất từ lâu.



Có bao nhiêu ngôi sao giao thông đã bị xé nát sau “Mười phút học nhảy”?
Trong clip chương trình, có một chi tiết khiến toàn bộ khán giả sửng sốt: Đàm Kiến Từ đã hoàn thành một màn vũ đạo khó nhằn chỉ trong mười phút. Sau khi lên sân khấu, động tác của anh vô cùng chính xác, nhịp điệu nhanh như dao.
“Mười phút” này giống như một cái tát lặng lẽ vào mặt vô số “nhân cách cần cù”.
Chúng ta đã quen với việc chứng kiến những người nổi tiếng đổ mồ hôi trong các buổi tập nhảy, thức trắng đêm quay vlog, chỉ để rồi thấy màn trình diễn của họ trên sân khấu vẫn còn đầy lỗi. Theo thời gian, khán giả thậm chí còn buộc phải hạ thấp kỳ vọng của mình: “Miễn là họ không mở micro hay hát nhép thì được coi là thành công.”
Mười phút của Đàm Kiến Từ đã phơi bày một sự thật phũ phàng: không phải ngành giải trí trong nước không có nhân tài, mà là tiêu chuẩn chuyên nghiệp của ngành này đã liên tục bị hạ thấp. Một cựu vô địch khiêu vũ Latin Cúp Taoli với hơn một thập kỷ kinh nghiệm khiêu vũ đã chứng minh, một cách hết sức khiêm tốn, về ý nghĩa của “giảm chiều”. Đây không phải là một màn trình diễn; nó chỉ đơn giản là những kỹ năng cơ bản.
Những “biểu cảm nhỏ” trên sân khấu lan truyền: Đó là tài năng hay phẩm chất bị bỏ qua của một diễn viên?
Điều thực sự làm nên kiệt tác của sân khấu này không chỉ là công nghệ mà còn là cảm xúc.
Một cái nháy mắt, vài cái nhướn mày, và một nụ cười ngay lập tức làm bùng nổ cả internet. Cư dân mạng điên cuồng chụp ảnh màn hình GIF, thốt lên: “Tôi bị đôi mắt của cô ấy mê hoặc” và “Khả năng quản lý biểu cảm của tôi đang ở đỉnh cao.”
Nhưng liệu đây có thực sự chỉ là “tài năng”?
Có lẽ điều chúng ta nên chú ý hơn là sự tự trau dồi của một diễn viên. Chuyển động múa là biểu hiện của cơ thể, còn biểu cảm là sự truyền tải tâm hồn. Nhiều năm miệt mài với các tác phẩm và kinh nghiệm đảm nhiệm nhiều vai diễn khác nhau đã giúp anh ấy thấu hiểu sâu sắc cách kết nối với khán giả thông qua biểu cảm tinh tế trên khuôn mặt, truyền tải niềm vui, sự tự tin và một câu chuyện lôi cuốn. Đây là sự kết hợp hoàn hảo giữa vũ công và diễn viên, một sức hút độc đáo mà khó có vũ công nào khác, hay những người chỉ dựa vào sự nổi tiếng, có thể sao chép được.
Sự ra đời của nhóm ca hát và nhảy múa “Hexagonal Warriors”: Liệu đây có phải là điều bất ngờ đối với nền giải trí trong nước hay là một bi kịch của thời đại?
Trong cùng chương trình, Đàm Kiến Từ cũng trình diễn ca khúc “My Mona Lisa”. Từ “Express Mode” nồng nhiệt và mãnh liệt đến bản tình ca lãng mạn và lạnh lùng, anh chuyển đổi phong cách một cách mượt mà và kỹ năng thanh nhạc của anh cũng rất đỉnh.
Tiếp theo là lời khen ngợi dành cho “Chiến binh Lục giác”. Nhưng giữa những tràng pháo tay, một câu hỏi cũng nổi lên: Từ khi nào mà việc nhảy giỏi, hát hay lại được tôn thờ như một vị thần?
Điều này phản ánh chính xác sự cằn cỗi của ngành công nghiệp giải trí trong nước và khát khao biểu diễn của khán giả. Đã quá lâu rồi chúng ta mới được chứng kiến một màn trình diễn thực sự trọn vẹn, không hề pha trộn. Khi một màn trình diễn đáng lẽ phải là chuẩn mực của ngành xuất hiện, nó bỗng trở nên vô cùng quý giá và rực rỡ. Sự nhiệt tình của khán giả là lời khẳng định cá nhân về người nghệ sĩ, nhưng cũng là lời kêu gọi chung cho một chuẩn mực đã mất từ lâu: Đây chính là đẳng cấp biểu diễn mà chúng ta muốn thấy!
Sau cuộc tìm kiếm nóng hổi: Chúng ta thực sự chỉ cần một “Đàm Kiếm Từ” sao?
Một sân khấu nổi tiếng có thể mang lại sự náo nhiệt ngắn hạn, nhưng không thể thay đổi được điểm yếu của hệ thống.
Sự nổi tiếng của Đàm Kiến Từ, như một hòn đá cuội ném vào vũng nước tù đọng, chứng minh rằng khán giả không bao giờ từ bỏ việc trân trọng tài năng thực sự. Nhưng nền giải trí trong nước không thể lúc nào cũng chỉ trông chờ vào một “anh hùng cứu thế”. Điều chúng ta cần là nhiều nghệ sĩ biết tôn trọng sân khấu và trau dồi kỹ năng, và một môi trường mà việc “học nhảy trong mười phút” không còn là chuyện mới mẻ mà đã trở thành chuẩn mực.
Sự nổi tiếng đột ngột của anh giống như một tấm gương phản chiếu tài năng xuất chúng của anh cũng như những khoảng trống trong ngành đang cần được lấp đầy gấp rút.
Lần tới khi chúng ta thấy những tìm kiếm thịnh hành, chúng tôi hy vọng sẽ thấy nhiều cái tên nổi bật hơn nhờ “sự chuyên nghiệp” của họ. Suy cho cùng, khán giả đã quá chán ngán việc “lười biếng” quá lâu rồi. Màn trình diễn của Đàm Kiến Từ lần này không hẳn là một “cú hích” mà giống như một chiếc đồng hồ báo thức ầm ĩ, đánh thức những ai đang giả vờ ngủ: đã đến lúc trở lại sân khấu.
Bạn đã xem màn trình diễn này chưa?
